Đêm tóc rối (ver2)


Qua một lần yêu đương trắc trở
Ta chợt biết rằng đường vào tình yêu
Lắm đam mê lắm nỗi nhọc nhằn
Ta yêu người bằng con tim tha thiết
Rời vòng tay người bỏ ta đâu biết.

Đêm thật dài đêm trong mắt đỏ, yêu lạc nẻo rồi
Lời tình đầu môi đã cho ta héo mòn tuổi đời
Đôi môi nào tìm nhau đêm tóc rối
Lạnh bờ môi, người đã khuất nẻo chân trời.

Người đi rồi còn riêng ta thui thủi
Đường tình một lần qua, thương tuổi ngọc ngà
Yêu thì vơi, đau thương thì lại đầy
Còn ai vui đêm nay, sao nghe lạnh vòng tay.

Ta dại khờ nên tin tất cả, tiếng ngọt tiếng bùi
Người đã tặng ta vết thương đau với nỗi ngậm ngùi
Thôi qua rồi từng đêm đen tóc rối
Đường vào yêu, một lần vui có vạn nỗi sầu.