LK yêu

LK  YÊU

  1. ĐÍNH ƯỚC

Mẹ nói với anh mẹ rất thương em
Thương vì nết na nhu mì ngoan hiền
Ý mẹ thầm mong em là dâu
Xin em một câu hẹn ước
Cậy người qua mối mai trầu cau

Tình dẫu muốn trao lòng vẫn lo âu
Em nào dám đâu áo mặc qua đầu
Nếu chàng thương em xin lại thưa
Ba em, mẹ em đồng ý
Phận làm con cúi đầu xin vâng !

 

  1. LÀM DÂU XỨ LẠ

Thôi em theo chồng làm cô dâu xứ lạ
Bao nhiêu ân tình giờ tim vỡ theo tim
Đường hoa em đi, mưa chiều rưng rưng đổ
Ngỡ mưa trong lòng, em có vui đâu

Thôi em theo chồng, vùi chôn đi kỷ niệm
Tim yêu hôm nào giờ giữ ảnh thương đau
Đường em em đi, anh đường anh cô lẻ
Bởi không duyên trời, đôi ngã chia ly

 

  1. EM VỀ KẺO TRỜI MƯA

Yêu nhau từ độ nào, mấy mùa trăng lên cao
Thiết tha mối duyên đầu, để tình đôi ta bền lâu

Mùa thu lá bay bay thật nhiều
Kỷ niệm càng thương bấy nhiêu

Nếu tình đôi ta dở dang, anh hãy xem như là
Một giấc ngủ chiêm bao, mai sau cũng quên hết

Đôi hướng cuộc đời có lẽ không gặp nhau
Em về kẻo trời mưa mau

 

  1. TRỘM NHÌN NHAU

Cuộc đời là vách chắn là rào thưa
Thương em tiếng hát sang mùa
Một mai mưa ướt áo em

Áo mỏng đường mòn
Dáng nhỏ chân êm
Đôi khi trộm nhìn anh xem đôi tay rắn phong trần năm xưa
Anh vẫn còn mê sông hồ qua từng mùa
Kể từ khi vắng anh em như tấm vải lụa nhầu
Đêm thâu đêm giấc mộng xanh xao
Anh có bề nào ai đón đưa em

 

 

  1. MAI NẾU HAI MÌNH XA NHAU

Mai lỡ hai mình xa nhau
Đừng khóc cho mi hoen sầu!
Ghi nhé anh chuyện buổi ban đầu
Đừng để tình ta phai tàn mau
Lời nguyền xin khắc sâu

Mai nếu hai mình xa nhau
Từng bước em đêm ai dìu?
Em khóc, ai người dỗ, nuông chiều?
Và ai dệt thơ cho em yêu
Trong đêm buồn quạnh hiu

 

  1. GIỌNG CA DĨ VÃNG

Ngày xưa, mỗi lần em buông tiếng hát.
Thì anh, tay phím nắn nót cung đàn.
Từng nhịp nhặt khoan anh ru hồn theo tiếng tơ,
nhẹ nhàng lời ca em thăng trầm theo từng lúc.
Và rồi hờn yêu anh mỗi lần em hát sai.
Em nũng nịu cười nói: Sai là tại anh.

 

  1. NHƯ MỘT CƠN MÊ

Ngày xưa lúc chưa quen anh em nào có buồn
Từ ngày gặp nhau thấy sao trong lòng vấn vương
Nhiều đêm suy nghĩ miên man, rồi anh mơ mộng xa xăm
Mới hay trong lòng mình đang nhớ mong

Rằng em vẫn ghi tâm câu anh thường nhắc nhiều
Dù ngàn năm sau vẫn không quên người đã yêu
Tình cho đâu kể bao nhiêu, dù mai sau đời cô liêu
Chỉ mong sao làm đẹp lòng người yêu

 

  1. NẾU ĐỜI KHÔNG CÓ ANH

Ra phố hôm nay thấy buồn lên mắt
Đường chiều man mác như gợi niềm thương
Chờ người yêu đến cùng chung ngõ hồn
Với vòng tay xanh đón mời cho đời lên ngôi thần thánh

Đôi mắt em say giữa rừng thêu nắng
Một loài hoa vỡ bên trời chiều hoang
Đường trần soi bóng còn in dáng gầy
Phím sầu rơi theo cuối tuần
Chôn vùi ngày tháng đam mê

 

 

  1. CHUYỆN TÌNH NGHÈO

Thực tế thì anh đây rất nghèo
Không được như lòng em ước mơ
Anh chẳng cao sang quyền quý
Danh vọng tựa áng mây bay
Anh chỉ là Thư Sinh nghèo.

Thực tế thì em cũng rất nghèo
Gia đình chỉ nhà tranh vách tre
Không đẹp như anh thường nói
Vụng về chẳng biết đua chen
Chỉ một tấm lòng yêu anh.

 

  1. NÓI VỚI NGƯỜI TÌNH

Qua lối nhỏ vào nhà em
Muốn ghé vào thăm sợ ba má em buồn lòng
Lỡ hứa rồi em biết làm sao đây
Để em trông suốt cả ngày nên buồn lắm…

Anh cứ hỏi lòng tại sao
Mỗi lúc gặp nhau làem nói chuyện đường dài
Đêm trở về em khóc thầm trong tay
Nếu yêu nhau ai nỡ để buồn cho nhau…

 

 

  1. PHẬN GÁI THUYỀN QUYÊN

Từ nay thôi đành duyên mình lỡ đôi
dù vương vấn mãi cũng thế mà thôi
khi xưa thầm nói yêu nhau
bao nhiêu mộng thắm ban đầu
thôi xin đừng tiếc nhớ thương chi
Từ nay đôi mình thôi đừng nhớ mong
Mười hai bến nước biết bến nào trong
Tuy em đành phải sang ngang
thương yêu ngày cũ chưa tan
xin anh đừng oán trách người đi

 

 

  1. CHUYẾN ĐÒ KHÔNG EM

Giòng sông mênh mang quá thiếu em chung một chuyến đò
Tình yêu như hoa nở biết anh yêu mà em chờ
Từ khi ban sơ cả hai người vẫn chờ một câu nói
Mà rồi biệt ly, không một lần hé môi
Từ nay duyên kiếp tìm trong mộng thôi

Gió thu lạnh giá
Bao nhiêu là lá bấy nhiêu cơn sầu đau
Cánh thư ban đầu ấy
khép trong lòng giấy nhắc bao kỷ niệm buồn
Đừng trách người đi … sao lỗi nhịp đàn
Tình chỉ đẹp khi …ái ân không trọn
Một lần vào thu
Là lần băng giá khơi sầu tâm tư

 

  1. GÕ CỬA TRÁI TIM

Gõ cửa trái tim van em được vào
Dù tình xót xa chung thân huyệt đào
Ngủ vùi với chiêm bao
Nỗi niềm mắt xanh xao
Nhưng em vẫn ngóng tim anh mở cửa.

Gõ cửa trái tim sao em hững hờ
Ngõ hồn tái tê năm canh thẫn thờ
Nhện lòng mắc giăng tơ
Để một mối bơ vơ
Khi không anh nhốt em trong đợi chờ!

 

  1. SẦU TÍM THIỆP HỒNG

Từ lúc quen nhau chưa nói một lời gì, tỏ tình ta mến nhau
Nhiều đêm ngắm sao, mơ ước duyên mình bền lâu,
suốt đời tình khắc sâu
Nhớ thương đầy vơi, mộng thấy ai mỉm cười,
Làn môi xinh tuyệt vời
Để rồi buồn ơi, ánh trăng soi còn đó,
và nghe hơi gió biết rằng mình vừa mơ

 

  1. ƯỚC MỘNG ĐÔI TA

Anh hỏi em rằng: Sau này chúng mình nếu được thành đôi
Em ước mơ gì thật lòng mong ước hãy nói đi em
Em đừng e ấp nếu đôi mình đã thật lòng
Yêu rồi em chớ dấu hay ngại ngùng thẹn thùng
Chuyện mình tương lai trong lòng em mơ chi
Em đừng ôm ấp hãy giãi bầy cùng lòng anh
Em chỉ mong rằng chúng mình suốt đời cùng nhau
Em chỉ mong rằng tình anh luôn giữ mãi thủy chung

Ân tình em chẳng ước mơ gì chuyện lầu vàng
Câu tình yêu hãy giữ trong lòng mình thật thà
Đời nhiều đổi thay nhưng trọn đời mình yêu nhau
Em chỉ mong ước thế anh làm vừa lòng không

 

 

  1. TÂM SỰ VỚI ANH

Con xin ân trên cho con lấy được người con yêu suốt đời
Cho người yêu con thương con thật nhiều
như trầu yêu mến cau
Em ơi hay chăng anh đang khóc thầm vì duyên ta lỡ làng
Trên vùng ăn năn xin em hiểu rằng anh chỉ yêu mình em

Em cam chịu chấp nhận sự yêu anh trong trái ngang khổ đau
Phận số em Thượng Đế như an bài cho cuộc đời bé nhỏ
Vì sao thế em, chắc một mình em hiểu
Em thường bảo rằng tình cảnh dù chông gai
Anh vẫn là anh yêu muôn đời muôn kiếp
Nhưng vì anh bối rối nên tâm sự đêm nay

 

 

  1. NẾU ANH ĐỪNG HẸN

Nhớ lúc anh giã từ chiều phai cuối trời
Nhìn hoàng hôn rơi nắm tay anh buồn khẽ nói
Mình yêu nhau mãi suốt đời nghe em
Chiều kia sẽ vơi, và màu hoa sẽ phai
Tình ta sẽ không bạc màu như nắng hoa
Và đẹp như ước mơ

Tiếc thay rằng thời gian không ngủ trên môi
Lỡ yêu rồi tình chừng sẽ trắng như vôi
Đã thương nhau rồi thì quên sao đành
Một người đêm thâu mong một người nơi nao
Còn gì cho nhau hay chỉ là thương đau
Khắc ghi vào lòng nhau.

 

  1. LOÀI HOA KHÔNG VỠ

Ôi! một loài hoa, loài hoa thơm ngát hương yêu
Ôi! một loài hoa, loài hoa thầm ước trong tim
Và, một loài hoa sẽ không tàn mặc năm tháng qua
Dù dù có bao giờ cánh hoa tình này không vỡ đôi

Rừng chiều giăng mây tím những khi hành quân
lúc sương chiều buông
Gặp loài hoa tím dại nở ven suối nhỏ
dừng đây ngắm mây trời
Gợi anh nhớ lại ngày ấy chưa xa
Bây giờ đời rẽ đôi ta,
Mỗi khi nhìn hoa lại nhớ đóa hoa tình yêu…..

 

 

  1. LẠI NHỚ NGƯỜI YÊU

Vì sao em nhớ anh thế này?
Thương nhớ đong đầy trong lòng mắt
Buổi chiều còn gặp nhau đây,
mà đêm đã nhớ như vậy!
Em hỡi em có nào có hay?

Tình anh như núi cao biển rộng,
gom bốn phương trời xây thành lũy.
Biển trời nào mà không xanh,
thì xin em nhớ cho rằng
Tim vàng em sáng cả đời anh

 

  1. KHÔNG PHẢI TẠI CHÚNG MÌNH

Không phải tại anh cũng không phải tại em
Tại Trời xui khiến nên chúng mình thương nhau
Tình nồng thắm biết bao lúc ông Tơ bắc cầu
Bà Nguyệt nối chữ yêu

vui trọn buổi ban đầu
Rồi thời gian lướt mau

Tình ta úa màu
Đàn dâng phím sầu đầy thương đau khi tình héo

Không phải tại anh cũng không phải tại em

 

 

  1. TÌNH ĐỜI

Tình yêu, em sợ tình yêu
Vì tình yêu như là hương hoa
Lỡ mai sau em mất người yêu
Em khổ thật nhiều
Ngày mai trên đường phố này
Những đêm khuya có anh đưa về xóm nhỏ
Xa lìa ánh đèn có anh đưa em về bến mơ
Khi trót mang duyên kiếp cầm ca
Em xin bằng lòng nghe tiếng trách chê của đời
Chỉ cần anh thôi, chỉ cần anh thôi
Còn tin em nữa thôi
Đời vẫn thế em ơi
Xin đừng nói đến tình đời
Em nhớ rằng đời là gian dối
Nhưng đôi ta mãi còn nhau

 

 

  1. NGƯỜI PHU KÉO MO CAU

Trò chơi thuở bé, anh ưa kéo mo cau
Chở em quanh ngõ vườn
Cô bé mỹ miều, cười run run bờ vai
Tay ôm chắc vành mo…

Chiếc tàu mo nhỏ bé
Anh giả người phu xe, hỏi “Đi đâu bé à ?”
Em trả lời “- Nhà em ở cuối thôn”
Mo cau anh lại kéo, làm vui cô khách nghèo.

Trò chơi ngày ấy, theo năm tháng buông xuôi
Giờ em quên mất rồi…
Mưa đổ liên hồi, kỷ niệm xưa mồ côi
Anh lưu luyến đầy vơi…

Chiếc tàu mo mòn mỏi, nay chẳng còn ra chơi
Giờ em đi lấy chồng,
May áo hồng, bỏ cuộc chơi ngóng trông
Mo cau anh một bóng, ngồi nghe sao thắt lòng !

 

 

  1. HAI ĐỨA GIẬN NHAU

Tình nhớ, nếu mình thôi giận làm quen
Anh xin làm gió quạt đền mua lụa Tây Thi biếu em
Tại anh, hôm ấy nào phải vì em
Anh hứa đợi rồi anh quên để mưa hôn mái tóc mềm.

Giận hờn hai hôm dài như một tháng
Ghét nhau đôi ba bữa bằng năm tròn
Một người ra đi một người ghé nón
Nắm tay hết giận hết hờn để trong giấc mơ thôi chập chờn.

 

 

  1. PHƯỢNG BUỒN

Anh đến với em vào một ngày trời đẹp nắng
Một ngày phượng hồng thắm trong đôi mắt buồn xa xăm
Phượng hay bâng khuâng tưởng chừng như cô đơn
Nên khi chiều xuống thấy vấn vương trong tâm hồn.

Anh có biết không hè về phượng hồng đẹp lắm
Tình mình càng nồng thắm cho bao ước vọng tràn dâng
Giờ trong timtôi màu hồng không phai phôi
Xuân qua hè tới ta nhớ nhau luôn phượng ơi!

 

 

  1. KỶ NIỆM NÀO BUỒN

Ngày đôi ta quen nhau tuổi còn thơ,
đi học chung cùng giờ
Nhặt hoa đem cho nhau ghi vào thơ,
đếm đầu tay mà chờ
Thời gian qua trôi mau không ngừng đâu
Mỗi mùa hoa phượng đầu, tiếng ve kêu gợi sầu
Phút chia tay rầu rầu
Tiếc thương riêng mình biết, hoặc tìm trong mắt nhau

Rồi khi yêu thương đi vào tuổi xanh đất trời vui chuyện mình
Tình tôi mang tâm tư như tình anh,ước vọng sao mộng thành
Đừng cho nhau tương lai mau nhạt phai, lữ hành trên đường dài
Cánh chim bay miệt mài,

mắt y vương u hoài, biết khi cho là mất
Cuộc đời ai giống ai!

 

Ai mang nhiều tha thiết, thêm nhiều luyến tiếc
mới thấy đậm đà bấy nhiêu
Khi đêm dài gối chiếc, ôm mộng nuối tiếc
mới thấy lòng càng mến yêu
Thà đừng quen biết lúc ban sơ
để hồn vương vấn mãi trong mơ
Mong sao duyên kiếp độ về nơi bến xưa,
như Ngưu Lang Chức Nữ vẫn đợi chờ trong gió mưa

 

Tình yêu như muôn hoa nở ngày đêm
sắc tỏa hương dịu hiền
Nhờ tay ai nâng niu cho đời hoa
sắc đẹp hương mặn mà
Dù nguyên do đâu duyên không thành đôi
những buồn vui cuộc đời, nói sao cho cạn lời
Nhớ thương lâu dần vợi
Giấu trong tim chuyện cũ gửi vào mây gió trôi

 

Dù nguyên do đâu duyên không thành đôi
những buồn vui cuộc đời, nói sao cho cạn lời
Nhớ thương lâu dần vợi
Giấu trong tim chuyện cũ gửi vào mây gió trôi